MẠC
THIÊN TÍCH
(1706-1780)
TIỂU
sử:
- Nhà thơ Việt
nam. nguyên tên là Tông, sau đổi là Tứ, tự là Sĩ Lân, con Tổng binh Mạc
Cửu- người có công khai khẩn đất Hà tiên.
- Sinh ngày
19/04/1706. Là người học rộng, có tài văn
võ. Khi cha mất, ông nối nghiệp, mở mang trấn
Hà tiên; được Chúa Nguyễn phong chức Tổng
binh Ðại đô đốc. Chính ông đã giúp Chúa
Nguyễn thu phục và khai khẩn Miền Tây Nam bộ,
nhất là do công lao của ông mà đất Hà tiên
trở thành đất văn hiến, phồn vinh.
- Tại đây, ông
thành lập nhóm Chiêu anh các (1736), tạo nên
văn học Hà tiên rực rỡ vang tiếng tao nhã
một thời. Và, nhóm đã đóng góp cho VHVN
nhiều tác phẩm văn chương có gía trị.
- Vào khỏang
1776, khi quân Tây sơn đánh vào Gia định,
truy kích bè đảng Chúa Nguyễn, ông đã giữ
lòng trung với Chúa, chạy sang Xiêm xin viện
binh về phục quốc. Nhưng Vua Xiêm nghi ngờ,
ghép tội ông làm gían điệp, cho giam lỏng
đòan cầu viện của họ Mạc. Phẫn chí, ông tự
tử và mất ngày 1/11/1780
- Mạc Thiên
Tích sáng tác thơ văn chữ Hán và chữ Nôm.
Qua đó thể hiện một tâm hồn biết yêu cảnh,
yêu người, yêu đời
TÁC
phẩm chính:
- "Hà Tiên
thập vịnh" (in 1737- chữ Hán)
- "Thụ đức
hiên tứ cảnh"
- "Minh bột
di ngư" (chữ Hán)
- "Hà Tiên
thập cảnh khúc vịnh" (chữ Nôm- Ðông Hồ
sưu tập)....
-